Đời cách mạng từ khi tôi đã hiểu

Thể thơ: Thơ mới tám chữThời kỳ: hiện tại đại15 bạn thích: congthangetc2, vuongnhatdan, kaze_lato, linhruango, dieptuongvu, phan nhat khanh, che huyenthoai, mishiko, motomini, yingy, urallihave, Ngoc35, Van0414, jutae, Ngô Duy NghĩaTừ khoá: giải pháp mạng (170) hay thực (2)
- khuyên răn đồng bào cài báo Việt Nam chủ quyền (Hồ Chí Minh)- Xuân mang đến (Tố Hữu)- ngã nước (Khuyết danh Việt Nam)- tâm tư nguyện vọng trong tầy (Tố Hữu)- Quyết để kháng (Tố Hữu)
*

Từ thuở ấy, quăng thân vào gió bụiĐến lúc này phút chết đã kề bênĐến hôm nay kiệt sức, tôi nằm rênTrên ván lạnh không mảnh mền, manh chiếu.Đời phương pháp mạng, từ lúc tôi sẽ hiểuDấn thân vô là yêu cầu chịu tù đàyLà gươm kề tận cổ, súng kề taiLà thân sinh sống chỉ coi còn một nửaBao khổ ấy, thôi bắt buộc chi nói nữaBạn đời ơi! Ta đã hiểu nhau rồi.Nếu mai đây tất cả chết một thân tôiHai mươi tuổi, tim đã dào dạt máuHai mươi tuổi, hồn quay trong gió bãoGân đang săn và thớ giết mổ căng daĐời mặn nồng tiềm ẩn biết bao hoa!Hai mươi tuổi bắt đầu qua vòng thơ béDù cần chết, bị tiêu diệt một đời trai trẻLiệm thân tàn bởi một miếng chiếu conRồi chôn xương rục thối bên dưới chân cồnHay phơi xác mang lại một lũ quạ rỉa?Tôi chẳng tiếc, chỉ cười trong mai mỉaBao nhiêu hình hình ảnh đó vẽ quanh tôi.Tiếc làm chi? Thế đã và đang sống rồi.Trường giông tố mấy năm trời thiết bị lộnVới phương pháp mạng, tôi không còn đùa bỡnVà không thể dám chối một nguy nan.Dẫu bao nhiêu kế quả của thanh xuânTôi bắt đầu hái một song lần ít ỏiVà bên bạn, chỉ là tên gọi lính mớiGót chân tơ chưa dày dạn phong trầnTôi vẫn hằng từ nghĩ: “Miễn quên thânDâng tất cả để tôn thờ chủ nghĩaThế cũng được, lựa chi nhiều tài tríMới là tên gọi lính quý của đoàn quân?Và lòng vui, trí dịu đủ trăm phầnTôi sẽ chết bình yên, không ăn năn hận.Tôi sẽ chết như từng nào số phậnNẻo đường xa, đã mạnh dạn dấn chân vàoĐã từng lăn trong máu dưới gươm tràoThân đã nặng vày bao gông xiềng xích!Tôi sẽ chết, tuy không về tới đíchNhưng cần chi, đang có bạn chung đờiTung hoành trên mặt đất bốn phương trờiTrường giao chiến không một giờ đồng hồ phút lặng!Rồi thành công sẽ về ta, chiến thắngVà tương lai, ta sẽ chiếm phần về ta!Trường đương đầu là một bạn dạng hùng caTa sẽ bị tiêu diệt trong điệu đàn tranh đấu.Đây là tiếng, hỡi một nửa bạn đời yêu dấuCủa một người các bạn nhỏ, trước lúc điĐây là lời trăng trối để phân tách lyHãy đón nó, bạn đời ơi, đón nó!Đường tranh đấu không một giờ đồng hồ thoái bộSống vẫn vì biện pháp mạng, bằng hữu taChết cũng vì phương pháp mạng, chẳng phiền hà!Vui vẻ chết như cày chấm dứt thửa ruộngLòng khoẻ nhẹ anh dân quê sung sướngNgửa mình trên liếp cỏ ngủ ngon giấc lànhVà vào mơ thơm ngào ngạt lúa đồng xanhVui nhẹ mang đến trên môi cười cợt hy vọng.